Đệ Nhất Vương Phi-Chương 4

Chap 4:

Park Yoochun quỳ trước cổng phủ vương gia đúng ba canh giờ. Trong thời gian ấy, lính canh cổng không biết chạy ra chạy vào bao nhiêu lần để thông báo cho tứ vương gia biết. Tuy nhiên Kim JaeJoong vẫn nhẫn tâm để Yoochun quỳ ở bên ngoài.

Mỗi lần gia nô thông báo rằng Yoochun vẫn còn quỳ ở ngoài thì ý cười của hắn càng đậm. Hắn chỉ sợ y không chịu nổi mà bỏ đi rồi, thật không ngờ nhìn bề ngoài chính dạng công tử được nuông chiều lại kiên trì đến mức này. Tốt lắm, để xem y chịu đựng được thêm bao lâu nữa.

Yoochun quỳ đã lâu, hai chân tê rần, đầu gối đau nhức, y thật không biết chính mình còn có thể chịu được nữa không. Tên tứ vương gia kia nổi tiếng mặt lạnh vô tình thật không ngờ tiếng xấu không ngoa. Không lẽ kiếp trước Park gia đúng có cừu hận gì với hắn sao.

Trên trán Yoochun lấm tấm mồ hôi. Y chật vật lấy khăn lau lau. Đột nhiên trời nổi trận gió lớn. Yoochun nhăn mặt nhìn lên trời.

Mây đen ùn ùn kéo tới đã che đi ánh trăng ngày rằm. Gió thổi ào ào, lá cây bị từng đợt gió mạnh quật ngã rơi đầy trên mặt đất. Yoochun thầm kêu khổ, không phải đi, ngày rằm mà trời cũng mưa? Gió Bắc thổi tới khiến y lạnh run. Mồ hôi cũng bốc hơi đi hết. Y một thân bạch y mỏng khẽ run rẩy vẫn còn đang quỳ giữa trời nổi giông.

“Canh cổng huynh…. Trời đã sắp mưa…. vương gia vẫn không chịu gặp mặt tại hạ sao?”

Tên canh cổng cũng cảm thấy thương cảm cho y, một lần nữa chạy vào thông báo.

Kim JaeJoong sớm đã ném binh thư sang một bên. Hắn mặc nhiên ngồi chờ đợi thông báo của gia nô. Nhìn ra ngoài, biết trời đã sắp mưa lớn, hắn thiết nghĩ, tên người của Park gia kia hẳn đã bỏ về rồi đi.

Không ngờ lính canh cổng chạy vào lại tiếp tục thông báo y vẫn muốn gặp hắn.

Kim JaeJoong đã có chút động lòng nhưng chính là vẫn muốn thử thách Yoochun. Nhưng thử thách để làm gì thì hắn không rõ. Hắn chỉ biết hắn muốn đọ xem hắn và y xem ai kiên nhẫn hơn ai.

Thế là hắn vẫn khoát tay. Không gặp.

Park Yoochun cắn răng ở bên ngoài. Nghĩ chính mình có nên bỏ về hay không. Nhưng nếu y bỏ về thì hơn ba canh giờ quỳ nãy giờ xem như uổng phí rồi. Nghĩ thế Yoochun lại kiên trì tiếp tục quỳ.

Vì Park gia, vì song thân, vì tiểu đệ đệ, y nhất định phải chịu đựng.

Rồi trời đổ mưa to. Mưa như trút nước. Từng hạt mưa nặng trĩu quật mạnh vào mặt vào thân người của y. Một thân y mỏng làm sao chống chọi được với giông bão. Gió lớn từng đợt quất xuyên qua người y khiến y ôm lấy thân mình run rẩy không thôi.

Nhưng miệng vẫn không ngừng van xin.

“Tứ vương gia, xin ngài cho tôi gặp mặt, chỉ một lần, chỉ lần này thôi”

Khuôn mặt Yoochun tái mét vì lạnh. Đôi môi tím ngắt cố gắng nói nhưng sự lạnh lẽo khiến hai hàm răng lập cập đập vào nhau không thể cất tiếng nổi nữa.

Người Yoochun như chịu không nổi mà bắt đầu nghiêng ngả.

Mấy tên gác cổng vốn đã đi vào trú mưa. Hé cửa ra vẫn nhìn thấy y quỳ ở đó mà hình như sắp xỉu tới nơi, tên gác cổng vội vàng mặc áo lá chạy vào thư phòng còn sáng đèn của vương gia.

“Vương gia, vương gia, hắn còn đang ở ngoài, tình hình này hắn sẽ bị cảm lạnh chết đó…”

Tên gác cổng còn chưa kịp nói xong. Kim JaeJoong đã thình lình tông cửa ra.

“Còn ở ngoài sao?”_ Thật không thể tin được. Tên đó chán sống rồi chắc, ngang nhiên chống chọi với mưa bão?

“Dạ…hắn….”

Gác cổng đang tính nói Yoochun gần như sắp xỉu thì hắn chỉ cảm thấy một thân ảnh vụt qua. Chớp mắt đã thấy tứ vương gia mất tiêu. Hắn sực nhớ vương gia bỏ đi mà chưa có gì che chắn, hắn liền vừa chạy theo vừa hét toáng lên.

“Vương gia, vương gia, áo mưa, áo mưa ah~”

Gia nô trong phủ nghe được vội vã người mang áo bào, người mang khăn nóng, người mang áo mưa…. Chạy theo hắn.

Kim JaeJoong không quản nhiều. Vừa mở cổng đã thấy một thân bạch y ướt như chuột lột ngã gục trước cổng. Không kịp suy nghĩ, hắn không còn nhớ tới thử thách quái quỷ gì nữa, hắn chỉ sợ người đang nằm kia sẽ xảy ra chuyện. Tâm một mảnh run rẩy lo lắng. Hắn mặc kệ mưa càng lúc càng nặng hạt, vội vàng chạy lại bế xốc Yoochun lên. Y cả người ướt đẫm, khuôn mặt tái xanh. Kim JaeJoong nhanh chóng bế y vào trong phủ. Miệng ra lệnh, mau truyền thái y, mau gọi thái y đến cho ta.

Thấy chủ tử một thân thấm nước mưa, a hoàn, nô bộc ở phủ vương gia sợ hãi không thôi. Bọn họ không nhận ra chủ tử đang lo cho an nguy của người kia mà cứ nghĩ gọi thái y cho chính là chủ tử liền có người vội chạy đi mới thái y liền, những người khác xúm lại lau lau, thay áo, pha trà cho hắn. Kim JaeJoong tức giận cau hết mày phượng.

“Các ngươi đang làm cái gì, mau hầu hạ người kia cho ta, tí mưa thế này thì nhằm nhò gì”

Kim JaeJoong giật một tấm khăn khô từ tay a hoàn đứng gần đấy tự lau qua quit cho mình.

Yoochun nằm trên giường hôn mê bất tỉnh. Cả người ướt thế kia nhất định phải thay bộ y phục mới.

Có mấy a hoàn định thay cho y. Kim JaeJoong cảm thấy khó chịu, cuối cùng hắn đuổi hết nô tài trong phủ ra ngoài. Cả thái y cũng bị bắt đứng ngoài chờ. Kim JaeJoong lúc này mới sực tỉnh, hắn đang làm gì vậy ah, không lẽ một thân vương gia như hắn lại đi hầu hạ kẻ khác ah, hắn là đang định thay đồ cho y ư?

Nhưng nếu giao cho nô tài làm thì tâm hắn cứ nao nao khó chịu.

Tại sao từ khi hắc y nhân xuất hiện hắn liên tục làm những chuyện không đâu vào đâu. Chưa từng thấy mặt, chỉ cảm nhận bằng xúc cảm lại khiến một tứ vương gia như hắn một tâm khắc sâu như thế.

Nhìn Yoochun nằm trên giường hô hấp khó khăn. Gương mặt vì sốt mà đỏ lựng lên. Hắn cảm thấy xót liền ghé người ngồi bên cạnh giường.

Tim đập thình thịch khi cởi bỏ lớp áo đầu tiên của Yoochun.

Hắn không thậm chí không dám nhìn Yoochun mặc dù biết y không hề hay biết gì chuyện hắn đang làm.

Từng lớp áo được cởi bỏ. Quần và khố cũng đã bị cởi ra. Yoochun một thân trần trụi phơi bày toàn bộ trước mắt tứ vương gia.

Kim JaeJoong cả người phát nhiệt. Vội vã dời tầm mắt. Nhưng hình ảnh làn da trắng nõn không tì vết, thân người mảnh khảnh, cơ bắp có nhưng chỉ là một lớp mỏng. Da thịt săn chắc. Một vẻ đẹp không hề yếu đuổi nhưng đầy khả ái.

Hắn cố nhịn tiểu đệ đệ đang có ý rục rịch. Vội vàng mặc nhanh xiêm y vào cho Yoochun. Mỗi lần đụng chạm vào da thịt của Yoochun là mỗi lần hắn như bị điện giựt.

Tứ vương gia hắn không phải đã lâu không phát tiết. Tại sao nhìn tên tiểu tử trước mắt lại xúc động đến mức này.

Xong xuôi, hắn vội gọi thái y vào và dặn dò nô tài trong phủ hầu hạ Yoochun thật chu đáo.

Khi thái y bắt mạch cho Yoochun. Hắn đứng một bên quan sát Yoochun thật kĩ. Người này có lẽ chính là hắc y nhân kia, bởi vì cảm giác rất giống khi hắn gặp tên hắc y nhân đó.

Yoochun bị nhiễm phong hàn, thân thể vốn không được siêng năng rèn luyện nên hàn dễ dàng xâm nhập vào phổi. Yoochun không được để bị lạnh, phải thường xuyên ngâm nước nóng pha dược thảo. Hơn nữa, ăn uống cũng phải kiêng cữ vì Yoochun có bị suyễn nhẹ.

Kim JaeJoong nghe cẩn thận. Cầm đơn thuốc thái y đưa liền đưa cho thủ hạ mua thuốc tốt nhất đem về.

Còn nữa, phòng Yoochun nghỉ ngơi cũng chính là phòng của hắn.

Kim JaeJoong hối hận vì đã hành Yoochun quá mức liền ba bốn ngày Yoochun còn hôn mê hắn cũng liền ba bốn ngày không ngủ.

Park gia nghe tin liền đến phủ vương gia xin người về đồng thời tạ lỗi với hắn nhưng Kim JaeJoong một mực không giao người. Park phu nhân nhớ con cứ nghĩ Kim JaeJoong làm khó liền khóc lóc ầm ĩ tại phủ vương gia. JaeJoong cũng không buồn giải thích, chỉ nói sẽ không tổn hại Yoochun. Với lại Yoochun vì hắn mới bị bệnh nặng nên hắn sẽ chăm sóc đến khi y khỏi bệnh. Chuyện đột nhập vương phủ, hắn sẽ mắt nhắm mắt mở.

Park tướng quân nhận thấy hắn thành tâm cũng không nói nhiều, chỉ nói cảm tạ vương gia, phiền ngài săn sóc Park nhi. Sau đó đưa phu nhân mình về. Hằng ngày vẫn đến để xem tình hình của Yoochun.

Mặc dù Kim JaeJoong đã dặn dò nô tài trong phủ không được nói chuyện này ra ngoài nhưng vẫn không thể tránh được một vài nô tài nhiều chuyện tung tin ra ngoài. Một đồn mười, mười đồn trăm. Cộng thêm nô tài bên phủ Park gia thêm thắt. Cuối cùng không biết đồn đại thế nào thành ra tứ vương gia nổi tiếng của Kang Chu yêu người muốn ám sát mình. Rồi có người còn thêu dệt thành một chuyện tình đầy nước mắt.

Chuyện rồi đến tai hoàng gia. Hoàng thượng cùng các vương gia nghe huynh đệ mình có ý trung nhân liền hí hửng ra mặt. Bởi lẽ các vương gia đều đã có vương phi cho mình, hoàng thượng cũng đã lập thái tử phi ngày xưa làm hoàng hậu. Chỉ còn mỗi Kim JaeJoong là chưa lập gia thất. Tuy nghe nói người kia là nam nhân nhưng dưới thời Kang Chu, chuyện nam sủng là chuyện bình thường thế nên các vương gia rất phấn khích.

Nhưng chính vì những lời đồn đãi không đâu cũng khiến cho tứ vương gia Kim JaeJoong gặp không ít rắc rối.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s