Đệ Nhất Vương Phi-Chương 7

Chap 7:

Trong cuộc đời của Yoochun, y từng làm rất nhiều chuyện dọa người nhưng có lẽ lần này là chuyện dọa người nhất. Y bỏ trốn.

Làm sao một nam nhân anh tuấn tiêu sái như y có thể chấp nhận đi lên kiệu hoa của một nam nhân khác, không những thế lại bị đe dọa, bao nhiêu cái không cam tâm trước mắt làm sao có thể không bỏ trốn.

Chuyện Yoochun trốn đi chỉ có Park phu nhân cùng YooHwan biết, còn Park tướng quân vì là một người trung nghĩa, người muốn sáng mai bẩm báo hoàng thượng mong hoàng thượng suy nghĩ lại, tìm mọi cách thuyết phục chứ không làm chuyện phản bội quốc gia mặc dù đây chỉ là chuyện hôn sự =.=

Yoochun ngân ngấn nước mắt thu dọn đồ đạc. Park phu nhân nước mắt ngắn nước mắt dài đứng ở đằng sau y, luôn miệng dặn dò y phải cẩn thận, phải xài tiết kiệm, đi càng xa càng tốt nhưng nếu có thể hãy thư từ về.

Bọn họ suy nghĩ rất đơn giản, họ cứ nghĩ rằng chỉ cần Yoochun mất tích, một thời gian vương gia không thấy người sẽ chán nản rồi buông tha như thế sau một thời gian Yoochun có thể trở về và mọi chuyện sẽ như cũ. Nhưng họ đâu biết cận vệ thân tín của Kim JaeJoong đang phục trên trần nhà.

Dong Huc lắc đầu. Ngươi tưởng thoát khỏi lòng bàn tay của tứ vương gia dễ lắm sao, nếu ngươi trốn thoát được ta đây từ nay về sau đi bằng đầu.

Từ đằng sau Dong Huc xuất hiện thêm một người. Tên này nhìn Dong Huc bằng ánh mắt phát ra dâm quang khiến hắn không được tự nhiên.

“Ngươi đến đây làm gì?” Dong Huc khó chịu nhấc người lên một chút, tránh tiếp xúc quá gần với tên phía sau.

“Huc nhi…sao lại lạnh lùng với ta như vậy ah, là vương gia nói ta đến giúp ngươi ~” Người trả lời chính là Tae Won, thủ lĩnh của các ám vệ bên cạnh JaeJoong, tất nhiên võ công cao cường nhất.

“Chuyện nhỏ thế này ta tự quản được không cần ngươi đích thân ra tay” Dong Huc chán ghét cũng không muốn nhiều lời.

“Nhưng Tae Won nhớ Huc nhi” Tae Won xích xích lại gần, tính cách hắn không khác Kim JaeJoong là mấy.

Dong Huc tức đến nghiến răng. Phải kiềm chế lắm mới không ra tay hạ sát hắn. Tuy biết Dong Huc không thể nào đánh bại tên này nhưng cũng muốn thử ra tay một lần. Hắn thiết nghĩ, đi theo tứ vương gia từ lâu, cảm thấy tính cách người này chắc chắn là nhiễm từ vương gia. Bề ngoài lạnh lùng tàn nhẫn nhưng bên trong….haizz…. cũng không khác tiểu hài từ là bao. Dong Huc nhìn xuống Yoochun bên dưới, người dưới kia còn thê thảm hơn hắn gấp trăm ngàn lần.

“Sao im rồi?” Tae Won dựt dựt tay áo Dong Huc.

“Ngươi về đi, báo với vương gia Park Yoochun muốn bỏ chạy”

Tae Won nhìn hắn, cũng không nói nữa, lúc chuẩn bị rời đi chỉ lầm bầm một câu.

“Người ta là nhớ Huc nhi ah~ Chưa gì đã đuổi, nhẫn tâm”

Dong Huc cảm thấy đầu ong ong. Ngươi lầm bầm như vậy đừng tưởng ta không nghe thấy ah.

Yoochun ôm YooHwan một cái, lại ôm mẹ y một cái. Sau đó cũng nhanh chóng rời khỏi.

Lúc Yoochun đi ra khỏi, mẹ y khóc đến thương tâm, YooHwan phải ôm chặt lại để ngăn bà chạy theo Yoochun. Yoochun quay đầu lại, đau lòng muốn chạy lại nhưng nghĩ đến đại sự trước mắt đành dứt áo ra đi. (…)

Dong Huc lén đi phía sau. Theo sát nút.

Tae Won trở về bẩm báo, cũng dự đoán được tứ vương gia sẽ thế nào nổi giận. Nhưng điều hắn không ngờ chính là đột nhiên chủ tử của hắn sau đó lại cười đến ghê rợn.

“Ta nói ngươi, Yoochun đi ta cũng sẽ đi theo y, ngươi cùng Dong Huc cũng sẽ cùng đi dù sao xem như chuyến đi lần này là đi du ngoạn đi, còn nữa nhân cơ hội này ta cùng ngươi sẽ tranh thủ…” Lại là một tràng cười khiếm nhã.

Tae Won nhìn nhìn. Chủ tử với bộ dạng này mà để lọt ra ngoài chắc chắn sẽ khiến rất nhiều người mất mạng, bởi vì họ quá thất vọng mà sẽ tự sát.

“Còn hôn lễ?” Tae Won thở dài. Chủ tử muốn đi thì một mình đi đi ah tại sao còn lôi theo hắn cùng Huc nhi?

“Ta sẽ nói hoàng thượng dời ngày lại, lý do sẽ là Park Yoochun đột ngột lâm trọng bệnh”

“…”

“Ta không nói Yoochun không lẽ nói ta, bổn vương cường cường khỏe mạnh đột nhiên cáo bệnh ai tin!?”

“Thuộc hạ đã rõ”

JaeJoong để ý Tae Won dường như không tự nguyện phục tùng, thế là hắn ngoắc ngoắc Tae Won lại. Tae Won ngoan ngoãn lại gần, JaeJoong gian trá nói nhỏ vào tai hắn, chẳng biết nói cái gì nhưng sau khi Tae Won nghe xong giống như mùa xuân đã về, liền vui vẻ vui vẻ.

“Đúng là chỉ có vương gia đối tốt với thuộc hạ, đa tạ vương gia”

JaeJoong khẩy khẩy.

“Ta và người lớn lên bên nhau từ nhỏ, ta còn không hiểu ngươi sao?”

Cứ thế một bên chủ nhân một bên thuộc hạ to nhỏ bàn đại sự, vừa nói vừa cười đến dễ sợ.

Cùng lúc đó, có hai người liên quan chính là Yoochun cùng Dong Huc, đồng thời rùng mình một cái. Linh tính của cả hai thật sự rất xấu đi.

Theo lệnh của Kim JaeJoong, Tae Won tìm đến Dong Huc và đưa nhiệm vụ cho hắn. Nhiệm vụ của Dong Huc chính là làm bạn đi cùng đường với Yoochun kiêm luôn bảo vệ cho y. Tae Won và tứ vương gia sẽ xuất hiện sau.

Dong Huc thật sự không rõ dụng ý của vương gia nên muốn hỏi lại, nhưng Tae Won cười tươi như hoa, vương gia bảo ngươi làm sao thì ngươi cứ làm như vậy, không nên nói nhiều. Sau đó biến mất.

Kim JaeJoong ở kinh thành dàn xếp mọi chuyện. Cuối cùng mọi chuyện cũng có thể nói là ổn thỏa, dù sao cũng chỉ là dời ngày cử hành hôn lễ cho nên cũng không làm mất danh dự hoàng thượng cho lắm.

Kim JaeJoong một mặt cũng đe dọa Park gia. Hắn cũng không hề giấu giếm chuyện đã biết Park Yoochun đào hôn cho nên trên dưới Park gia chỉ còn biết im miệng. Đặc biệt là Park phu nhân cùng YooHwan, càng cúi gằm mặt không dám nhìn Park tướng quân.

Và khỏi phải nói cũng biết Park Shi Hoo tức giận đến thế nào, ông do tức giận công tâm mà phải nằm liệt giường tới mấy ngày. Trong cơn mê man vẫn không ngừng đấm ngực mà tạ tội với tổ tông, Park phu nhân đau lòng nhìn phu quân chỉ biết khóc cũng không biết nói gì… Cũng may sau cùng Park tướng quân cũng ổn, Park gia giờ chỉ còn biết ngồi chờ phán xét của ông trời mà thôi.

Kim JaeJoong vô vùng hài lòng, hắn bây giờ không còn gì vướng mắc. Việc còn lại chính là mau cùng với Tae Won đoàn tụ với Yoochun và Dong Huc.

Park Yoochun lên đường hành tẩu giang hồ. Trên đường đi thì gặp thổ phỉ. Đất nước tuy an bình nhưng không phải mọi nơi trên Kang Chu đều như kinh thành, tất nhiên cũng phải có những chuyện thế này xảy ra, vậy mới là cuộc sống.

“Tên kia, mau giao nộp toàn bộ tài sản ra đây” Một tên tai to mặt lớn, tay cầm chùy đá hung hăng bước ra, Yoochun bị bao vây bởi một đám cường hào đó.

Nói đến tại sao Yoochun gặp tình cảnh này thì tất cả cũng tại y. Yoochun định sẽ đi về hướng Nam, ở đó non xanh nước biếc sẽ là một nơi lý tưởng để y tạm thời lẩn trốn nhưng để đi được tới đó thì gặp hai con đường, một là đường vòng, đường này đi khá xa nhưng cũng khá an toàn, còn lại là đường tắt, đường này thì ngược lại rút ngắn được nửa đoạn đường nhưng sẽ gặp không ít trở ngại, tuy nhiên đây là đường rừng, chỉ cần đi qua ngôi rừng này đi đến thị trấn thì mọi chuyện cũng sẽ ổn.

Với tính tình lười nhác chắc chắn Yoochun chọn đi đường tắt và thế đấy, y gặp thổ phỉ.

“Các hảo hán, ta chỉ là thư sinh yếu đuối không mang nhiều ngân lượng, ta đang trên đường về thăm mẹ già bệnh nặng xin các hảo hán tha mạng, ơn này Park Yoochun ta ghi tạc trong lòng” Park Yoochun nhớ tới lời huynh đệ mình dặn, nếu gặp trường hợp này nên lấy chiêu mủi lòng làm thượng sách thế nhưng y không biết, chiêu quèn này đã rất nhiều người sử dụng thử hỏi liệu có ai còn tin những lời xin tha dối trá này?

Đã thế lại là áp dụng với những tên xem mạng người như cỏ rác. =.=

Dong Huc vốn đã theo sát Yoochun từ lâu. Hắn núp ở đằng sau một thân cây lớn cũng khá gần chỗ Yoochun nên nghe toàn bộ những gì mấy người kia nói. Hắn lắc đầu chịu thua, không ngờ Park đại công tử của Park Shi Hoo tướng quân lừng lẫy một thời lại vô dũng vô mưu như vậy, y đúng là không khác gì những tên vô lại, thật không hiểu nổi y tốt số thế nào lại vừa mắt chủ tử nhà hắn.

Nói thì nói thế nhưng hắn không thể thấy chết không cứu, hơn nữa nếu để vương gia biết được hắn cũng không biết mình có còn cơ hội gặp lại thân sinh phụ mẫu hay không.

Tên cầm đầu nghe Yoochun nói xong cười to như sấm, bọn đi theo cũng hùa vào mà cười theo khiến tiếng cười đáng kinh tởm vang hết một góc rừng. Tên cầm đầu cầm chùy chỉ chỉ vào Yoochun.

“Nhà ngươi đúng là tiểu tử mới ra đời, mấy chiêu thức lừa người kém cỏi như vậy mà cũng học cho được ha ha ha”

Yoochun nhăn nhó. Không phải chứ, lừa người cũng không xong là sao, bây giờ thì tiêu rồi, y có bỏ mạng ở đây cũng sẽ không có ai biết, huhu.

Dong Huc nhìn mặt Yoochun méo mó thế kia cũng biết y đang nghĩ cái gì, con người này nghĩ thế nào đều lộ hết ra mặt đúng là quá ngốc nghếch mà. Dong Huc khụ một tiếng, cũng nên cứu người thôi, cứ để thế này thật mất thời gian. Hắn nghiêng đầu qua quan sát một chút, địch thủ chỉ khoảng 6, 7 tên và cũng chỉ là bọn nhãi nhép, hơn nữa bọn chúng cũng không đáng giết thôi thì trói lại rồi nộp cho quan phủ ít ra cũng được một ít ngân lượng làm lộ phí.

Nghĩ vậy, Dong Huc cười cười. Trước đây Tae Won đưa hắn một loại thuốc khói gây mê để đề phòng lúc nguy hiểm, chưa có dịp xài thử hay nhân cơ hội này thử xem.

Nghĩ là làm, Dong Huc lập tức dùng khinh công thượng thừa của mình bay vù ra giữa bọn người kia, nhóm thổ phỉ còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã cảm thấy bị tạt một lớp bột gì đó trắng trắng vào mặt, bọn chúng la hét náo loạn và Yoochun đứng trong đó tất nhiên cũng bị dính chưởng. Rất nhanh thuốc ngấm, tích tắc 6, 7 nam nhân đồng thời ngã phịch xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Dong Huc đứng bên khoanh tay nhìn, cũng phải công nhận Tae Won lợi hại, chế ra loại gây mê này, không tốn một chút công sức cũng đạt được mục đích.

Dong Huc lôi từng tên một trói chặt vào từng thân cây, cũng không quên điểm huyệt đóng thời nhét giẻ vào miệng chúng để tránh sau khi tỉnh dậy lại la hét lung tung.

Xong xuôi, chỉ còn lại một người vẫn còn nằm đó Dong Huc thở dài đứng nhìn. Giờ làm sao đây…

Cuối cùng cũng đành ẵm Yoochun lên, dùng khinh công đi nhanh ra khỏi khu rừng.

Cũng may Yoochun tuy lớn xác nhưng không nặng nếu không hắn nhất định sẽ cho Yoochun ngủ một đêm trong rừng đến khi tỉnh lại.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s