[One Short|Hochun fic| NC 17] Romantic Love

ROMANTIC LOVE.

Author: Chauuke
Pair: Hochun/Yunchun/2u
Rating: NC 17
Lengh: one short
Status: Completed
Genre: Humor, romantic, yaoi…
Disclaimer: Fic không thuộc về mình và viết phi lợi nhuận

Summary: Park Yoochun gặp một rắc rối lớn, anh bị một cậu trai nhỏ hơn mình quấy rối, anh đã nói với cậu ta là anh không muốn nhưng dường như không hề có tác dụng, cuối cùng…. Qua một đêm sự cố…. anh đành phải chấp nhận…..

 

Sáng sớm, vừa bước ra khỏi cửa, đập vào mắt anh là bó hoa lili trắng đặt chỗ hòm thư trước cổng. Bực thật, chắc chắn là cậu ta chứ không ai vào đây. Làm thế này lỡ hàng xóm láng giềng hiểu lầm anh thì sao đây!?

Đường đường một anh chàng còn độc thân mà sáng nào cũng được tặng hoa hỏi có lạ không, anh không tặng bạn gái thì thôi không lý nào bạn gái tặng lại anh!?

Mà cậu nhóc đó sao lại ngang bướng như thế. Anh đã nói rõ ràng là anh không muốn, anh không thích cũng không hứng thú với người đồng giới, lẽ nào cậu ta không hiểu!?

Thở dài. Nhìn lại bó hoa nhất thời không biết lần này xử lý thế nào, không lẽ lại giục vào sọt rác hay tặng lại cho bác hàng xóm bên cạnh. Rồi anh thầm nghĩ hay cứ mặc kệ nó coi như không nhìn thấy là được, ừ, quyết định vậy đi. Thế là một bước anh đi thẳng ra ngoài, để lại sau lưng những bong hoa lili nhỏ tươi tắn nhẹ đong đưa trong gió.

Yunho ngồi trong lớp mà không thể nào tập trung nghe giảng nổi, trong lòng vừa cảm thấy nôn nóng, vừa lo lo lại có chút phấn khích.

Sáng nay, cậu đã thức dậy từ rất sớm chỉ để mua được bó hoa lili tươi nhất trong ngày. Hoa Lili có nghĩa là <<Em là người đáng yêu, tinh khiết nhất trong mắt tôi>>

Mỗi ngày cậu đều cầu nguyện mọi chuyện tốt lành sẽ đến với người ấy, mỗi lần cậu đều tặng một loài hao khác nhau với ý nghĩa riêng của chúng.

Mặc dù bị từ chối nhưng cậu nhất định không bỏ cuộc đâu! Lần đầu tiên gặp người ấy, nhìn thấy nụ cười như thiên thần kia là cậu đã thề rằng người sở hữu nụ cười đẹp kia nhất định phải là của cậu, là của Jung Yunho này chứ không phải ai khác.

“ĐƯỢC!!! CỐ LÊN NÀO!!!”

Cậu Jung nhà ta quá nhập tâm vào thế giới riêng của mình mà quên rằng cậu đang ở trong lớp học, cứ thế quá phấn khích mà hét lên dõng dạc.

Vị giáo sư đáng kính đang dạy học vì nghe tiếng hét mà phải khựng lại, ông quay xuống, đẩy đẩy gọng kính dày cộm nhìn Yunho.

“Cố gì hả thưa cậu!? Cậu cố nghe giảng dùm tôi là tôi mừng lắm rồi!”

Vị giáo sư vừa nói xong thì cả lớp cười ồ lên, Yunho ngại quá đành cười trừ, trong đầu thầm nghĩ “Không sao, vì Baby nhỏ, xui thế nào cũng phải chấp nhận”

Tan học, Yunho chạy một mạch đến nhà Baby nhỏ của cậu, xem tình hình bó hoa kia thế nào. Mấy lần trước, khi cậu đến, những bó hoa cậu tặng không ở trong sọt rác nhà baby nhỏ thì cũng được trưng ở nhà bác hàng xóm bên cạnh. Baby nhỏ quả thật quá nhẫn tâm, một chút lưu tình cũng không có.

Nhưng lần này thì lại khác, bó hoa lili vẫn còn nguyên trên hòm thư, Yunho có chút kinh ngạc, Baby nhỏ không lẽ không nhìn thấy!?

Cậu kiễng chân lên, nhảy nhảy cố nhìn vào trong nhà, cửa khóa ngoài, vậy là baby nhỏ đi vắng rồi, nhưng hồi sáng rõ ràng là có người ở nhà mà!? Đi ra cửa thì phải thấy chứ!? Mà đã thấy thì phải xử lý chứ!?

Nản lòng. Yunho ngồi phịch xuống trước cổng nhà Baby nhỏ. Cậu nhìn lên trời, tự nói với chính mình.

“Thà Baby nhỏ ném đi hay tặng cho người khác, ít ra mình cũng biết Baby nhỏ còn nhận ra sự tồn tại của mình, đằng này…. Baby nhỏ thật sự không có chút gì để ý đến mình sao!?”

Ngồi nghĩ ngời một hồi, tự nhiên Yunho thấy tủi thân ghê gớm. Nhịn không được cuối cùng khóc rống lên như một đứa trẻ đòi quà mà không được.

Người ta đi ngang qua chỉ biết nhìn cậu rồi tặc lưỡi….

“Tội nghiệp, còn trẻ thế mà đã….”

Hình như Yunho cũng không nghe gì những lời nói đó, cứ thế rống to hơn, vì càng khóc càng cảm thấy đau lòng, tại sao Baby nhỏ không thích cậu chứ, cậu đâu làm gì sai.

Trở về từ đằng xa, Yoochun hơi hoảng hốt khi nghe tiếng khóc than phát ra từ phía nhà mình, lại gần anh càng kinh hoảng hơn khi thấy mọi người tụ tập ở trước cổng nhà mình rất đông….

Có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ!?

Vội vàng chạy lại, anh len lỏi vào đám đông, khựng lại ngay lập tức khi nhận ra con người đang gây náo loạn kia.

“Yunho!?”

Nghe tiếng gọi, ngẩng lên nhìn thấy Yoochun đang trố hết mắt lên ngạc nhiên nhìn mình, cậu đứng bật dậy, ôm chầm lấy Yooochun trong khi anh hãy còn ngơ ngác vì chưa phản ứng kịp những gì đang diến ra.

“Baby nhỏ à….hức…. đừng bỏ rơi anh…. Đừng mà….”

Cứ thế Yunho ôm càng lúc càng chặt, khóc mỗi lúc một thảm thiết.

Yoochun ra sức đẩy cậu ra nhưng mãi cũng không di chuyển một chút.

Mọi người xung quanh thì nhìn hai người bằng ánh mắt kinh dị. Nhận thấy Yunho không hề có ý định dừng khóc và buông anh ra, Yoochun vội nói với mọi người.

“Dạ…. không có gì đâu ạ…. Mọi người giải tán đi… thằng em tôi dưới quê lên nhớ anh quá nên xúc động thôi….”

“Trời, vậy à, cậu ta ngồi khóc một lúc rồi đấy….”_ Một bác trong số những người tụ tập lên tiếng.

“Dạ”_ Yoochun đưa tay lau lau mồ hôi trên trán.

“Tôi lại cứ tưởng….thôi, đưa thẳng nhỏ vào nhà đi….Không có gì rồi, về thôi mọi người ơi….”

Thế rồi mọi người giải tán dần dần rồi đi về hết.

Lúc này Yoochun mới gằn giọng.

“Đủ rồi! Nhóc con! Lập tức im miệng và buông tay ra ngay khỏi người tôi!”

Tim Yunho đập thịch một cái. Thôi rồi, chọc tức Baby nhỏ rồi.

Cậu ngưng thút thít ngay tức khắc, buông tay ra rồi cúi gằm mặt xuống dưới, không dám ngẩng lên.

“Này nhóc… Tôi nói này….Tôi không muốn tiếp tục trò đùa này nữa, cậu còn trẻ, làng phí thời giờ với tôi làm gì!?”_ Yoochun cất giọng ảo não.

“Anh không đùa! Anh thật lòng thích Baby nhỏ mà!”_ Yunho lúc này mới ngẩng đầu lên, giương đôi mắt kiên quyết lên nhìn anh.

Yoochun bắt đầu mất kiên nhẫn, cách xưng hô của cậu ta cũng khiến anh bực mình.

“Cậu gọi tôi kiểu gì thế hả!? Tôi là đàn anh của cậu đấy! Thôi thôi, tôi giờ không muốn tranh cãi với cậu, giờ tôi mệt lắm, cậu về đi cho tôi nhờ”

Xem Yunho như một đứa con nít, anh khoát khoát tay rồi lấy chìa khóa mở cửa, không thèm để ý nữa.

Nhưng Yunho lại không chịu thua.

“Tình yêu không phân biệt tuổi tác!!”

“Nhưng tôi không yêu cậu!!!”_ Yoochun không vừa, lập tức đáp trả lại.

Câu trả lời của Yoochun như một mũi dao đâm phập vào trái tim còn non nớt của Yunho, trái tim như một quả cầu thủy tiunh rơi xuống đất vỡ ra từng mảnh từng mảnh.

Mặt Yunho cứng đờ, sau đó nhăn nhó lại đầy đau đớn, đôi mắt lúc nãy đã đỏ hoe vì khóc thì giờ càng đỏ hơn, nhìn cứ như hai cục máu vậy, tròng mắt rưng rưng, nước mắt cứ thế rơi xuống rồi chảy thành hai hàng dài.

Biểu hiện của Yunho làm Yoochun phải hoảng sợ. Trời ơi, không lẽ cậu ta thích anh đến vậy!?

“Này…. Yun…Yunho…Tôi…Tôi….”

Yoochun cuống cuồng, không biết phải nói gì, anh đâu biết dỗ con nít…

Mà Yoochun càng lên tiếng thì Yunho lại càng được nước, thế là òa lên khóc lần hai.

Yoochun tức khí hét lên.

“Shit! Đừng hòng ăn vạ tôi! Park Yoochun này ghét nhất dạng không giống nam nhi như thế! Cái hạng người dễ dàng khóc lóc như cậu mà đòi quen tôi!? Nằm mơ đi!”

Yoochun lơ Yunho luôn, nhanh chóng mở cửa rồi bước vào nhà. Câu nói lúc này của Yoochun rõ ràng đã bật đèn xanh cho Yunho, cậu dùng chân chặn lại cánh cửa chuẩn bị khép, dùng tay mở ra.

“Baby nhỏ, câu nói lúc nãy của em nghĩa là chỉ cần anh không khóc nữa thì em sẽ quen với anh đúng không!?”

Yunho lấy tay lau nước mắt.

“Huh!?”_ Yoochun ngạc nhiên.

“Từ nay anh sẽ không khóc nữa…”

“Này….”

“Vậy là Baby nhỏ đồng ý quen anh rồi đấy!”

“Jung Yunho…”

“Hic, mừng quá…. Baby nhỏ mệt thì hãy nghỉ ngơi đi, anh về…mai anh lại tới…”

Yoochun chưa kipk nói thêm lời nào thì Yunho đã chạy đi mất.

Anh tặc lưỡi, thôi kệ, cậu ta không làm phiền nữa là được, còn việc cậu ta suy tưởng chuyện gì trong đầu thì đó không phải là chuyện của anh.

Cánh cửa đóng lại và bên trong là tiếng huýt sáo vô tư lự của Yoochun.

:

:

:

“Hu hu hu… Mọi chuyện là như vậy đấy…chẳng qua đó là tớ cố tình ép Baby nhỏ phải thừa nhận… Bây giờ tớ phải làm gì, Minnie!?!??!?”

Shim Changmin- Bạn thân kiêm quân sư của Yunho ngồi vắt chéo chân, chống cằm suy nghĩ khi ngồi trên chiếc ghế xoay.

“Minnie….”

“Làm gì cũng phải từ từ…đợi chút coi!”

Changmin đứng dậy, dắt tay ra phía sau lưng, đi đi lại lại ra chiều đăm chiêu lắm. Thế rồi bỗng dưng cậu búng tay cái ‘tắc’ một cái.

Cậu chạy lại gần, quàng tay qua vai Yunho thì thầm.

“Tớ hỏi này, Baby nhỏ của cậu biết uống rượu không!?”

“Không!”

“Có chắc là không biết uống dù là một ít không!?”

“Vì hôm bữa tớ có tặng cbho Baby nhỏ một chai vì baby nhỏ dù sao cũng là người lớn, mà Baby nhỏ thẳng tay ném ra ngoài còn nói với tớ <<Còn đi học mà tập tành làm người lớn làm gì vậy hả!?>>”

“Chậc…”

“Mà sao vậy!?”

“Không sao, không biết uống thì không dùng chiêu ‘thuốc’ được…”

“Cậu định thuốc Baby nhỏ của tớ!?!?”

“Nhỏ tiếng thôi, tớ nói này, bây giờ người ta không thích cậu mà cậu lại lậm tình người ta như thế, vậy chỏ có một cách duy nhất đó là <<Chiếm thể xác trước, đánh gục tâm sau>>”_ Changnmin chậm rãi, nhấn mạnh vế sau và nhìn Yunho bằng ánh mắt kiên định.

Yunho vừa nghe xong thì há hốc mồm ra nhìn.

“HẢ???? VẬY LÀ CẬU XÚI TỚ CƯỠNG…ƯM….ưm….”

Yunho quá sửng sốt mà hét toáng lên làm Minnie vội vàng bịt miệng cậu lại.

“Im! Bộ muốn cả hai đứa đi tù à!?”

“Uưm…. Thả…không thở….”

Yunho múa máy. Biết tên bạn mình không thở nổi nữa Changmin liền buông tay ra.

“Cậu ngây thơ quá, đối với dạng người như Baby nhỏ của cậu phải dùng biện pháp mạnh mới được, nếu theo đuổi thông thường thì không biết đến bao giờ mới thu hoạch được, suy nghĩ kĩ đi….”

Changmin thở dài, vỗ vỗ vai cậu bạn rồi đi ra ngoài.

Để lại Yunho ngồi đó, sững sỡ. Cậu chưa bao giờ có ý định sẽ làm chuyện đó với Baby nhỏ, trời ạ, cậu đưa tay lên má, chỉ nghĩ đến cảnh Baby nhỏ nude hoàn toàn và nằm trên giường…ôi không….máu mũi không biết từ đâu chảy thành hai dòng dài, Yunho chịu không nổi, chạy vào nhà tắm và xối nước xối xả.

Còn Yoochun ở nhà, không biết tại sao lại ắt xì liên tục và cứ thấy lành lạnh sóng lưng.

:

:

Sau một đêm suy nghĩ và vật vã với những ham muốn khi nghĩ tới Baby nhỏ, thêm vào đó là tình yêu hừng hực cháy bỏng trong tim Yunho và nỗi lo lắng sợ mất Baby nhỏ. Cuối cùng cậu quyết định : xxx Baby nhỏ. Có thể Baby nhỏ sẽ tức giận lắm nhưng cậu sẽ cố thật điêu luyện, thật nhẹ nhàng và làm Baby nhỏ cảm thấy thích thú nhất. Cậu sẽ chịu trách nhiệm với Baby nhỏ và chăm sóc Baby nhỏ thất tốt.

Từ bên ngoài, bỗng nhiên nghe tiếng cười man rợ của Yunho.

Yunho tự biết mình kinh nghiệm còn ít liền không hề do dự nghỉ học một ngày, kéo theo Changmin đi timg hiểu chuyện đó.

Hết đọc fic, xem hình, tìm hiểu trên sách báo rồi tới xem phim nhưng Yunho không ưng ý cái nào cho mấy. Thấy cậu bạn chán nản, Changmin không nỡ liền lôi Yunho đến một nơi. Đó là một quán bar dành riêng chop giới tính thứ ba, bước vào cửa thôi thì cả Changmin và Yunho đều choáng ngợp trước những cặp đôi rất chi là tự nhiên đang ‘làm’ nhau khắp nơi, Yunho cảm thấy trong người bức rức khó chịu, cậu thật sự rất muốn nghe tiếng rên rỉ của Baby nhỏ khi ở dưới cậu, như những anh uke đằng kia.

Changmin sức đề kháng mạnh hơn, quay sang nhìn Yunho cứ ngơ người vội vàng kéo cậu ta đến gặp người cần gặp.

“Đây là ông anh họ biến thái của tớ!”

Changmin đẩy Yunho vào một căn phòng được trang trí hết sức màu mè, bên trong một người đàn ông mặc bộ PyJama đen ngồi trên giường nhìn hai cậu nhóc.

“Dạ…chào….”_ Yunho cúi đầu.

“Muốn tôi chỉ bảo gì đây!?”

Yunho đang định mở lời thì Changmin tiến nhanh đến phía trước., thì thầm to nhỏ gì đó vào tai ông anh họ, một lúc sau thì ông anh kia cười ha hả tỏ vẻ thích thú lắm, anh ta bỏ ngay bộ mặt lạnh lùng lúc đầu, cười thật tươi rồi vẫy vẫy tay gọi Yunho bảo cậu ngồi xuống bên cạnh.

Yunho vẫn còn ngơ ngác nhưng vẫn làm theo sự dẫn dắt của Changmin.

Khi Yunho vừa ngồi xuống thì anh ta nói giọng thân mật.

“Changmin nói đúng đấy! Cậu nên làm theo lời nó… anh mày sẽ cho cậu cách để…. Ha ha ha….”

Cứ thế, Buổi học xxx kéo dài suốt một đêm. Ông anh kia chỉ tường tận nên làm thế nào làm thế nào, rồi sẽ có những sự cố gì, điểm nhạy cảm của đối phương…. Nói chung sau đêm đó, Jung Yunho đã mở mang được cả khối việc.

Ngay ngày hôm sau, Yunho quyết định bắt mẻ cá này.

Changmin có dặn, Baby nhỏ không uống rượu được thì cậu uống. Vì là say nên nếu có chuyện gì xảy ra cứ đổ lỗi hết cho rượu là được, Baby nhỏ không có cách gì trách cứ và chỉ có thể để cậu chịu trách nhiệm thôi.

Thế là canh trời gần tối, Yunho rủ Changmin đi uống rượu, uống chỉ là hơi say thôi, chẳng qua là để có mùi rượu, còn đầu óc cậu vẫn tỉnh táo lắm, thật nôn nóng, Yunho lúc này phần khích cực độ, Baby nhỏ …. Anh đến đây….

Yoochun vừa đi làm về. Hic, hôm nay đúng là xui xẻo, lơ đãng làm sao lại để quên xấp tài liệu quan trọng ở nhà, làm cấp trên mắng xối xả.

Anh ném chiếc cặp táp xuống sàn nhà và đi thẳng đến nhà tắm. Tắm để xả mọi xui rủi trong ngày.

Vừa ngâm mình xuống bồn nước ấm áp, chưa kịp hưởng thụ thì chuông cửa reo inh ỏi. Trời ạ, ai lại đến giờ này không biết, tắm cũng không xong nữa.

Yoochun hậm hực bước ra, khoác tạm chiếc áo tắm rồi ra ngoài.

“Mở cửa!! Mở cửa!!”

“Ra đây!”

Yoochun mở chốt cửa. Yunho trong đầu nghĩ ông anh ấy có dặn làm phải nhanh, phải mạnh như thế mới có uy. Thế là Yunho dùng sức đẩy mạnh cửa ra.

Yoochun ngơ ngác, nhìn ra là Yunho thì lập tức cau mày lại.

“Là cậu!? Đến đây làm gì!?”

Yunho nhìn, Yoochun thân người còn ướt lại chỉ khoác mỗi áo tắm trông thật kích tình quá. Yunho bên dưới chưa gì đã cương cứng hết lên.

Hỏi mà Yunho không trả lời, định mắng cậu thì anh bỗng cảm thấy không ổn, Yunho hôm nay rất lạ, toát ra vẻ gì đó nguy hiểm, đã vậy anh còn ngửi thấy mùi rượu, đúng là tên nhóc không nên nết, còn nhỏ mà đua đòi làm người lớn, lần trước anh đã mắng rồi mà không nghe. Không được, có lẽ cậu ta đang say, mặt đỏ kè kè thế kia, nói chuyện lúc này không thích hợp.

Nghĩ vậy, Yoochun liền nói…

“Cậu say rồi…. Tôi sẽ không nói chuyện với cậu lúc này…đi về đi….”

Yoochun đẩy đẩy người Yunho ra, không ngờ Yunho lao thẳng vào nhà, cánh cửa đóng lại rầm một cái.

Yunho kéo giật Yoochun lên phòng ngủ mặc cho anh kêu lên vì đau.

“Buông ra!! Làm gì vậy hả!?”_ Yoochun ra sức giãy giụa, đập đánh vào người Yunho.

Lên đến phòng, cậu khóa trái cửa lại rồi đẩy Yoochun lên giường. Yoochun vì quá bất ngờ nên không làm gì được.

Khi đẩy mạnh như vậy, chiếc áo tắm vô tình bung ra để lộ thân thể trắng trẻo của Yoochun, Yunho hoàn toàn bị mất khống chế, trong đầu chỉ có một từ thôi thúc: Phải có được Baby nhỏ, phải có cho được.

Yoochun la hét giãy giụa trên giường. Anh hét lên khi Yunho đè lên người anh và cắn vào phần da thịt ở cổ khiến nó chảy máu. Thật thơm, thật ngọt ngào. Yunho như phát điên lên khi được chạm vào thân thể của Yoochun. Nhưng sao trong người có vẻ rạo rực hơi bất thường!?

Yunho không biết thật ra Changmin đã lén bỏ một ít thuốc kích thích vào rượu. Changmin sợ Yunho trong lúc hành sự sẽ thấy Yoochun kêu la mà nao lòng nên phải dùng hạ sách, để Yunho chỉ có thể tiến mà không có đường lui.

Yunho dùng lưỡi liếm vào quanh vết cắn khiến Yoochun rên lên vì đau và vì khoái cảm.

Yoochun không thể tin được cậu nhóc này lại dám làm chuyện đó với anh, cắn chặt môi đề tiếng rên rỉ không bật ra, Yoochun giãy giụa mạnh hơn, một Yunho hay khóc lóc mà chỉ một ít rượu mà thành ra thế này ư!? Bởi vậy nên anh rất ghét rượu, đàn ông hễ có rượu vào dù thỏ con đến đâu cũng thành dã thú. Mà ghét quá, sao anh lại có cảm giác kì lạ thế này, anh sắp bị hiếp rồi vậy mà còn nghĩ vớ vẩn gì vậy cơ chứ. Không được, hồi nhỏ anh đã từng thề, người mà đụng chạm thể xác với anh đầu tiên anh sẽ cả đời đi theo người đó và không bao giờ có người thứ hai. Anh chưa có vợ, hic, không thể là người của tên nhóc con này được.

Yoochun trừng mắt lên nhìn Yunho nhưng rồi một cơn rung mình thoáng qua người anh khi thấy mắt Yunho chuyển thành màu đo đỏ, ánh mắt ấy chứng tỏ Yunho đã bị dục tình khống chế. Yoochun thét lên khi Yunho lột chiếc áo tắm ra mọt cách thô bạo…

Yunho lập tức đẩy hai chân Yoochun ra xa nhau để có thể tới gần hơn với cái phần ai-nhìn-cũng-đỏ-mặt- của Yoochun. Đôi môi cậu nhanh chóng chiếm hữu thứ đó, để lộ ra những tiếng rên đầy khoái cảm không sao ngăn nổi của Yoochun. Cách làm này cậu đã học được khi xem bộ phim ông anh Changmin đưa cho. Cậu lia lưỡi nhanh và nhịp nhàng, có phần hơi vội vã nhưng vẫn không bỏ qua bất cứ điểm nhấn nào. Tuy vậy nhưng Yoochun có vẻ chưa rên to lắm.

Ông anh đó có nói: Đối phương càng rên rỉ to bao nhiêu thì bản lĩnh đàn ông của mình tăng lên bấy nhiêu và người đó sẽ càng sớm là của mình.

Yunho dừng lại. Tiến lên trên và thô bạo hôn lên đôi môi ấm nóng của Yoochun, đẩy lưỡi vào sâu trong vòm miệng, tìm kiếm sự hưởng ứng của anh, nụ hôn đó vẫn kéo dài mãi dù Yoochun đã cố hết sức để đẩy cậu nhóc đáng tuổi em mình để có chút không khí.

Nhưng với sự phản kháng đó, Yunho lại nghĩ rằng anh đang cố từ chối mình thì càng thô bạo hơn nữa. Mười ngón tay của cậu bấu chặt vào lưng Yoochun, làm cho tấm lưng trắng trẻo ấy bật máu.

Rất lâu sau đó, Yunho mới buông Yoochun ra để hít thở. Yoochun nhân cơ hội đó tung cho Yunho một đá vào bụng, định chạy xuống giường nhưng Yunho đã nhịn đau, tóm lấy chân anh và kéo giật lại, đồng thời lật ngửa Yoochun lên.

Cậu nhóc đặt hai chân Yoochun lên vai mình rồi nhấn cái của mình vào mật động của Yoochun. Chỗ đó chưa được đào thông và chuẩn bị , lại là lần đầu tiên, nó làm Yoochun phải ứa nước mắt và bật lên một tiếng rên lớn. Yunho bị kích. Cậu đẩy vào Yoochun như điên loạn khiến cho tiếng rên của Yoochun vang dội khắp căn phòng.

Đau muốn chết nhưng Yoochun rắng rặn ra mấy chữ.

“Yun…Ho….nhẹ….thôi….từ từ thôi….”

Đau thật nhưng lại không thấy ghét chút nào. Chỉ là anh muốn Yunho nhẹ nhàng một chút, lần đầu của anh sao lại kinh khủng như thế. Thằng nhóc này xem ra cũng ra dáng đàn ông lắm.

Nghe tiếng Yoochun, Yunho khẽ cười, cậu cúi xuống, khuôn miệng thèm khát hôn toàn bộ những điểm nhạy cảm trên làn da anh. Cậu nắm lấy cái của Yoochun và sục chậm chạp khiến Yoochun bật rên lớn.

“Không!!! Ah!”

“Gọi anh là Yunnie…. Baby nhỏ….”_ Yunho thì thầm bên tai anh.

“Ư…. Đừng sục nữa….”

“Baby nhỏ à….”

Yunho tiếp tục luồn xuống sục cái của Yoochun mạnh hơn.

Anh chịu không nổi nữa, cũng không thể kiềm chế nổi mình, anh với tay ôm lấy cổ Yunho và kéo cậu lại gần mình.

“YUNNIE!!!”

Giọng baby nhỏ đáng yêu quá. Yunho mạnh mẽ đẩy thật nhanh và dứt khoát vào trong Yoochun.

Thân người của Yoochun giờ chỉ còn có thể rung chuyển theo từng nhịp đẩy của cậu.

“Ahhhhh….”

Yoochun ra trước. Thế nhưng vì còn tác dụng của thuốc nên Yunho vẫn chưa thỏa mãn, cậu tiếp tục nhưng lượt đẩy điên cuồng vào Yoochun. Còn anh hầu như đã kiệt sức nên ngất đi. Sau vài lượt đẩy nữa, Yunho bắn đầy vào trong anh. Cậu nhẹ nhàng rút vật của mình ra khỏi mật động rồi với tay lấy khăn lau sơ người cho anh, hôn nhẹ lên môi Yoochun rồi đổ ập người xuống bên cạnh , thiếp đi.

Nhưng trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, cậu vòng tay ôm lấy Yoochun thì thầm.

“Cảm ơn em….baby nhỏ…. Em thật tuyệt!”

Rồi ngủ mất.

:

:

Sáng hôm sau……

Yunho dậy trước, bây giờ đã hoàn toàn tỉnh rượu, chợt thấy sợ hãi lỡ như Babynhor tỉnh dậy thì sẽ nhìn mặt nhau thế nào đây

Chợt nhớ lời Changmin dặn là phải đổ lỗi hêt cho rượu, cậu liền nghĩ cách.

Yoochun cọ quậy người. Phần dưới ê ẩm quá. Anh đang nửa tỉnh nửa mê thì nghe tiếng nức nở \bên cạnh. Vội mở choàng mắt, nhìn sang thì thấy Yunho đang khóc thảm thiết.

“Chuyện gì vậy!?”

“Hic….huhu…anh có lỗi với em….. baby nhỏ à….. xin lỗi…”

« Hả ? »

“Tại sao anh lại làm chuyện này với em cơ chứ ! Anh đúng là một thằng biến thái, ác quỷ, dâm đãng mà !”_ Cứ như thế Yunho tự tát vào mặt mình, vừa khóc vừa tự sỉ vả như là hối lỗi lắm.

Nhìn rất là tội nghiệp. Yoochun bị mắc lừa. Thấy đau lòng liền cản lại.

“Đủ rồi….”_ Anh cúi mặt xuống_” Mọi chuyện lỡ rồi…. tôi không trách cậu…. “

Thấy Yoochun đã mủi lòng, Yunho thầm mừng trong bụng, cậu vẫn tiếp tục diễn kịch

“Baby nhỏ tha thứ cho anh nhưng anh không thể tha thứ cho chính mình…. Tại sao lại uống rượu cơ chứ….”

Yoochun nhìn cậu. Thở dài.

“Thôi, từ nay đừng uống rượu nữa…”

“Baby nhỏ không trách anh thật sao!?”

“ừ….. nhưng với điều kiện…..”

“Điều kiện gi!? Cái gì anh cũng hứa….”_ Yunho háo hức.

Đúng là tính tình trẻ con, anh cốc nhẹ vào đầu Yunho một cái.

“Cậu đã làm ra như thế thì phải chịu trách nhiệm….”

Nghe hai chữ “trách nhiệm” Yunho nhảy cẫng lên sung sướng.

“Wa…..chịu chứ….. Em không nói anh cũng sống chết chịu trách nhiệm mà..ah ah…”

Không ngờ kế sách của Changmin hay thật, sau bữa nay phải tạ nó một chầu mới được.

Yoochun nhăn mặt, đời nào có ai chịu trách nhiệm mà vui mừng thế không!? Haisss…. Tuy tính cách còn khá con nít nhưng trên giường thì cùng ghê gớm phết.

Cảm giác của Yoochun với Yunho chưa phải là yêu, nhưng anh còn biết làm gì bây giờ thôi thì sau này vun đắp tình cảm sau vậy.

:

:

Changmin lo lắng đến mất ăn mất ngủ , không biết tình hình thằng bạn thế nào. Tuy nói là nói thế, bàn là bàn thế nhưng việc xxx người ta đâu phải chuyện nhỏ.

Từ tờ mờ sáng, Changmin đã canh trước cửa nhà Yoochun. Chờ mãi vẫn không thấy động tĩnh gì, định xông vào nhà luôn vì sợ có án mạng xảy ra thì hai người kia từ trong nhà bước ra. Changmin vội nấp vào quan sát.

Yunho ra trước, nắm tay baby nhỏ của cậu tar a sau, tay mang theo cái giỏ chắc tính cùng nhau ra chợ đây. Chà, hạnh phúc gớm. Vậy là mọi chuyện ổn cả, hóa ra cậu lo lắng hão. Thôi mừng cho nó vậy. Không ngờ mình bày tầm bậy mà cũng thành công. Changmin thầm nghĩ. Chắc mai mốt phải viết một cuốn sách hoặc làm nhà tư vấn tình cảm quá.

Khoái chí, cậu vui vẻ rảo bước đi về, làm được một việc tốt đúng là dễ chịu Changmin cười thầm.

End.

 

 

7 thoughts on “[One Short|Hochun fic| NC 17] Romantic Love

  1. âu trời, chơi chiêu nài ứ ai mà chịu nổi
    Yun bá đạo, cộng thằng bạn kinh thiên
    bày mưu tính kế gạt Bế bi nhỏ vô tròng
    hắc hắc ;)))))))))))))))))))
    đúng là phải chịu “trách nhiệm” dài dài, nhưng mừ để có được “trách nhiệm” đó, bạn Yun đã hao tâm tổn sức lắm a

  2. cái nào 2u em đọc mà thích cũng ss vik há há bó tay thôi, đoạn đầu của ya, bc đầu tiên, há há, chưa chuẩn bị đã chui vào, chết mất, ho học j ko học, học lỗ mãng a, tôi chun thật chứ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s