[Short fic|Minchun] Nhiệm Vụ của Quản Gia [1]

                Nhiệm Vụ của Quản Gia

Tác giả: Chauuke

Pairing: Minchun (2M)

Rating: NC

Lengh: One short

Genre: ấm áp, nhẹ nhàng, đơn giản có Yaoi.

Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về Au và viết phi lợi nhuận.

:

“Ba, mẹ, Yoochun đâu rồi?”_ Shim Changmin, con trai duy nhất của Shim gia, tập đoàn hắc đạo bậc nhất Hàn Quốc mặt mày cau có đi vào văn phòng của ba mẹ hắn.

 

Người hắn đang tìm chính là Park Yoochun, quản gia riêng của hắn. Park gia mấy đời làm quản gia của Shim thị, rất được người nhà họ Shim tin tưởng. Ba của Yoochun cũng là thân cận của Shim lão gia, giờ đến anh cũng được Shim Changmin chọn lựa.

 

Từ nhỏ, Changmin không biết vì lý do gì mà rất bám Yoochun. Yoochun ở đâu, hắn ở đó. Thậm chí khi hắn đi vệ sinh Yoochun cũng phải đứng bên cạnh mới được. Còn Yoochun, từ khi hiểu chuyện một chút đã được ba cũng như ông nội căn dặn không được làm trái ý của Changmin, dù điều kiện có vô lý thế nào cũng không được nói ‘không’, nhiệm vụ của quản gia là như vậy.

 

Changmin cũng đã quen ở bên Yoochun, cứ không có anh bên cạnh liền cảm thấy khó chịu. Và sáng hôm nay chính là một buổi sáng hiếm hoi mà khi Changmin thức dậy thì không nhìn thấy Yoochun.

 

Tất nhiên hắn biết phải tìm ai để hỏi. Ngoài hắn ra thì Yoochun chỉ có thể phục tùng mệnh lệnh của ba hắn. Còn lại thì không ai được quyền ra lệnh cho Yoochun của hắn.

 

 

Shim lão gia liếc nhìn hắn một cái.

 

“Ba chỉ nhờ Yoochun đi chuyển hồ sơ quan trọng cho một đối tác, sẽ về nhanh thôi, đã lớn như thế rồi cũng đừng bám Yoochun như vậy chứ”

 

 

“Chuyện nhỏ như vậy ba có thể đưa người khác làm mà, từ nay đừng sai Yoochun nữa, con nói rồi đấy, ngoài con ra con không cho phép Yoochun nghe lời ai nữa”_ Shim Changmin nói với ba hắn, sau đó đối với quản gia của ba, Park Geung Suk, cũng là ba của Yoochun gật đầu chào một cái.

 

Park Geung Suk cũng khẽ cúi người chào lại.

 

 

“Ba ngồi đây không chào lại đi chào bácPark sao?”_ Shim lão gia cảm thấy bất công. Thằng con này đối với quản gia của người còn lễ phép hơn gấp mấy lần.

 

 

“Minnie chỉ là vì Yoochun nên mới vậy thôi”_ Shim phu nhân nãy giờ im lặng mới lên tiếng, bà khẽ cười mà nhìn Changmin nháy mắt một cái.

 

 

Changmin thấy thế, cười ngọt phụ họa_ “Con vẫn lễ phép với ba mà, chẳng qua con cũng phải tranh thủ lấy lòng ba vợ nữa chứ”

 

 

Shim phu nhân nghe xong, không nhịn được phải bật cười. Chuyện Changmin thích Yoochun bà liếc mắt cũng có thể cảm nhận được, chỉ có hai ông già này là không để ý mà thôi.

 

Quả nhiên Park Geung Suk bị hắn làm cho giật mình. Vội vã bào chữa.

 

 

“Cậu chủ đừng nói đùa a, tôi không có con gái làm sao gả cho cậu chủ được”

 

Shim lão gia cũng gật gật đầu đồng tình.

 

Nhưng Changmin làm như không cho là đúng, hắn không nói nữa, mà cứ hỏi Yoochun chừng nào mới về. Không ngờ Park Geung Suk lại nói.

 

 

“Đáng lý Yoochun sẽ về ngay nhưng hôm nay nó đã xin phép ông chủ cho nó nghỉ một ngày”

 

 

“Để làm gì?”_ Sắc mặt Changmin lập tức chuyển xấu.

 

 

Park Geung Suk nhận thấy Changmin bắt đầu không vui, cũng hơi lo sợ, cậu chủ này lúc vui không ai bằng nhưng một khi đã nổi giận thì ngay cả lão gia cũng không khuyên can được. Ông vội lựa lời nói.

 

 

“Cũng không có gì, nó đi gặp một người bạn cũ, lát tôi sẽ nói nó lập tức về với cậu”

 

 

*Ầm*

 

Changmin tức giận đập tay lên bàn. Hắn nghiến chặt răng._ “Không hỏi qua tôi mà dám tự ý đi sao?”

 

 

Ba mẹ Changmin và cả Park quản gia giật cả mình.

 

 

“Con trai, con phải hiểu, nếu Yoochun hỏi con làm sao con cho nó đi cho nên nó mới không dám hỏi con mà hỏi ba con ah”_ Shim phu nhân nhẹ nhàng khuyên giải. Tuy nói là nói thế nhưng bà cũng đoán được Yoochun đợt này lại thảm rồi.

 

 

Ngày xưa cũng có một lần Yoochun lén Changmin tham gia một buổi họp lớp. Nghĩ cũng tội cho thằng nhỏ, nó còn trẻ tất nhiên đâu thể suốt ngày ở bên cạnh Changmin, lần đó thấy Yoochun mặt cứ buồn buồn, bà thương cảm quá cho nên cho phép Yoochun tham gia với bạn bè, nhưng cũng căn dặn là phải về sớm. Yoochun cũng rất ngoan, về đúng giờ chỉ không ngờ dù bà có nói thế nào thì cũng không qua mặt được Changmin. Changmin rất thông minh, cũng rất đáng sợ. Nó ngấm ngầm bắt bảo vệ đưa nó đến chỗ Yoochun. Thế là ngay lúc Yoochun chuẩn bị ra về thì Changmin cho người ập vào. Buổi họp lớp của Yoochun hôm đó bị Changmin phá tan bành, không ít bạn của Yoochun chống đối bị Changmin đánh phải nhập viện. Yoochun phải ôm lấy tay Changmin, nói như sắp khóc, hứa rằng từ nay sẽ không đi đến nơi mà không có Changmin bên cạnh thì hắn mới buông tha cho.

 

Changmin sẽ không đụng tới Yoochun nhưng sẽ đụng tới những người có liên quan đến Yoochun, vì vậy mà dù lớn tuổi hơn nhưng Yoochun lại sợ Changmin một phép.

 

 

“BácPark không cần nhúng tay vào, tự con giải quyết, con có việc đi trước đây”_ Changmin sắc mặt âm trầm bỏ đi ra ngoài.

 

 

Mẹ Shim lắc đầu thở dài. Bà đối với ba Shim và bácPark nói.

 

 

“Hai người không cảm thấy lạ khi Changmin nó chỉ đối với Yoochun mới thái quá như vậy sao? Thằng bé này chính là yêu Yoochun đó”

 

 

Quả nhiên ba Shim và Park quản gia trợn tròn mắt lên nhìn.

 

:

 

Yoochun đang ngồi trong một quán cơm bình dân, giật thót khi nghe nhạc chuông chỉ dành riêng cho Changmin gọi tới.

 

Yoochun làm sao dám không nghe, anh cẩn thẩn bắt máy.

 

 

“Cậu chủ”_ Yoochun nhỏ giọng.

 

 

“Anh về ngay đi”_ Changmin không nói vòng vo lập tức ra lệnh.

 

 

“Tôi sẽ về ngay, cậu cho tôi thêm 15 phút có được không….bạn tôi…”_ Yoochun cố gắng nài nỉ, hiện tại anh chỉ đang trong một quán ăn nhỏ, Changmin chắc sẽ không tìm ra anh nhanh như vậy chứ.

 

 

“….”

 

 

“Cậu chủ…”

 

 

Changmin không chủ động dập máy Yoochun lại càng không có lá gan cúp máy trước cho nên anh cứ phải nhẫn nại chờ đợi. Thế nhưng Changmin không nói gì mà cứ giữ máy như vậy là có ý gì?

 

Yoochun không hề biết rằng, Changmin đang sử dụng sóng âm điện thoại để xác định xem anh chính xác đang ở chỗ nào.

 

Rất nhanh người của Changmin đã tìm ra anh, họ khoanh vùng khu vực sau đó Changmin mang theo vài người đi đến nơi đó.

 

 

Tít…tít…tít…

 

 

Yoochun nhăn mặt, sao đang không lại cúp máy rồi!?

 

Nhóm bạn của Yoochun thật sự không có gì đặc biệt, chỉ là mấy cậu bạn học chung ngày xưa giờ có dịp gặp lại rồi cùng nhau đi ăn thôi nhưng dù có như thế nào thì Changmin cũng sẽ không cho phép nếu hắn biết.

 

Cảm thấy bất an, Yoochun đối với mấy người bạn nói.

 

 

“Tôi nghĩ các cậu nên mau về khách sạn đi, tôi sợ Changmin sẽ tìm đến thì không chạy nổi đâu”

 

Một người trong số những người bạn ngẩng đầu lên nhìn.

 

 

“Lại sao nữa? Thằng đó sao cứ gây sự hoài thế? Ngày xưa đánh tụi tôi một lần còn chưa đủ sao?”

 

Yoochun nhăn mặt_ “Bớt nói vớ vẩn đi, rơi vào tai cậu ấy thì không chỉ cậu mà vợ con cậu cũng chuẩn bị tinh thần làm mồi cho cá đi”

 

Người kia lập tức im bặt, cúi gằm mặt hậm hực.

 

 

“Tôi cũng nghĩ chúng ta về thôi, Changmin rất ghét có người vây quanh Yoochun, lỡ để cậu ta thấy thì chúng ta chết thật đấy”_Một người khác nữa đã đứng lên, anh ta kéo theo hai người bạn dậy, rồi nhìn Yoochun cười cười.

 

“Gặp nhau thế này là đủ rồi, lát nữa cậu cũng nên lựa lời mà giải thích với Changmin, chúng tôi về trước”

 

 

“Tôi biết rồi, cảm ơn các cậu”

 

 

Sau khi ba người kia rời khỏi, Yoochun gọi ông chủ dọn bàn, kế đến gọi thêm một vài món mới rồi  ngồi chờ. Anh biết thế nào Changmin cũng tới, chi bằng ngồi đây cùng ăn trưa với hắn luôn.

 

Khoảng chừng 10 phút sau Changmin đến nơi. Hắn ngồi trên xe nheo mắt nhìn thì chỉ thấy Yoochun ngồi một mình tại đó. Hắn nghĩ thầm, không lẽ bạn bè của Yoochun chưa có đến sao?

 

Changmin ra lệnh cho người của hắn ngồi lại trong xe, còn hắn một mình tiến tới chỗ Yoochun đang ngồi.

 

 

Đang ngồi nghĩ ngợi thì anh nghe có bước chân tới gần, ngẩng đầu lên liền giáp với gương mặt lạnh lùng của Changmin. Yoochun nhanh chóng đứng dậy nhưng Changmin ra hiệu cho anh ngồi tại chỗ, chính hắn tự mình đi đến ngồi cạnh anh.

 

 

“Bạn anh đâu?”

 

Yoochun nhìn hắn._ “Đã đi được một lúc rồi”

 

 

“Sợ tôi giết họ sao?”

 

 

Yoochun thành thật gật đầu.

 

Không ngờ Changmin phá lên cười, khiến Yoochun chẳng hiểu gì cứ ngẩn mặt ra, anh lại làm gì sai sao?

 

Changmin vẫn cười khùng khục, sau đó lên tiếng_ “Đã lớn thế này rồi anh nghĩ tôi còn tùy tiện như thế sao? Nếu là bạn bình thường…ưm…sẽ không sao”_ Lời nói vế đầu còn nhân từ như vậy nhưng lời nói phía sau lại bộc lộ tính cách ác liệt như cũ của hắn_ “Nhưng nếu để tôi phát hiện anh có gian tình, lúc đó, đừng trách sao tôi vô tình”_ Changmin đang cười chợt đanh mặt lại.

 

Yoochun cúi mặt, một lát sau mới nói được một câu_ “Tôi hiểu”

13 thoughts on “[Short fic|Minchun] Nhiệm Vụ của Quản Gia [1]

  1. trời ơi bạn Min cuả cta trong này thật là bá đạo quá.khổ cho a rồi chunnie ah.ngày trc e chả tkik minchun đâu nhg dạo này lại thấy hay hay iêu iêu mới chết chứ! E ủng hộ ss.

  2. aaaaaaaaaaaaaa ta thích fic này rùi nha, k hỉu sao lại thích đọc fic mà các anh same bá đạo độc chiếm e như thế này, hazzzzzzzz nhưng miễn là đừng có ngược là đc yêu wa yêu wa chụt chụt chụt

  3. Oh lala, MinChun MinChun🙂
    Lâu rùi không đọc fic nào mà anh công bá đạo vậy, Chunnie có vẻ hơi nhược ^.^
    Tiếp theo sẽ thế nào đây, Min sẽ ko dẫn quản gia nhà anh về rùi hảo hảo giáo huấn “trên giường” chứ, hehehe
    Ta mong chờ nàng ạ
    *ôm nàng*
    đợi chờ part típ nào🙂

  4. Kiểu bám gì mà đi vệ sinh cũng bắt con nhà người ta đứng bên cạnh thế này hả Changmin =.=. Anh phải cho người ta thở 1 tí chứ

      • ha ha trước đó có một bé hỏi ss rồi nè, hình này ss kiếm từ mấy Rum khác thôi, còn chèn hình thì chỉ có chủ nhà mới chèn được em ạ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s