[Hochun] Hurt _ Chap 31

Chap 31:

 

Sau đó Yoochun mới biết rằng, Yunho hoàn toàn không có dấu hiệu của sự sống nữa. Mặc dù tim vẫn đập nhưng với tình trạng này của hắn thì chẳng khác gì đời sống thực vật cả.

 

Một Jung Yunho luôn cười ngạo nghễ với mọi thứ, luôn đứng hiên ngang với gương mặt bất cần thì sao có thể nằm yên một chỗ đáng thương như vậy được!?

 

Thì ra khi hai người bị chôn vùi trong lớp đất đá dày đặc, Yunho sớm đã bị đè gãy một chân nhưng hắn hoàn toàn không rên la để cho cậu biết. Để cậu có thể sống sót, hắn không tiếc cắn nát từng đầu ngón tay để cậu uống máu của mình. Trong khi cậu ngất đi vì mệt, hắn vẫn ra sức gần như dùng toàn bộ hai bàn tay bị thương để đào bới hòng tìm đường thoát ra. Khi người ta tìm tới hai người, Yunho đã thay cậu đỡ toàn bộ vật nặng khiến toàn thân hắn không chỗ nào là không bị thương. Đã thế còn bị mất màu trầm trọng. Có thể nói suốt hai mươi mấy năm của Yunho, chưa khi nào hắn để bản thân thê thảm đến mức này.

 

Yoochun được Yunho bảo hộ mà phải mất tới bốn ngày mới tỉnh lại cho nên Yunho tình trạng trầm trọng hơn nên không hề có dấu hiệu tỉnh lại.

 

Yoochun thấy lòng mình như chết lặng. Sự đau đớn cùng cực như phình to ra trong lòng làm cậu không sao thở được. Yoochun há miệng thật to hòng tìm hơi thở cho mình nhưng cậu chỉ cảm thấy càng lúc càng đau và khó thở hơn.

 

Cậu van xin mọi người cho cậu vào với Yunho nhưng bị Jung chủ tịch chửi bới không cho cậu vào. Dù Jung phu nhân và ông bà Yunho cho phép nhưng dưới sự điên rồ của Jung chủ tịch cậu vẫn bị ông đẩy ra thật xa.

 

Jung chủ tịch dùng thế lực của mình cho mời rất nhiều bác sĩ giỏi đến. Ngay cả bác sĩ ở Châu Âu cũng được ông mời về khiến cho mọi người xung quanh vô cùng nể sợ sức mạnh của ông. Tuy nhiên các bác sĩ đều có cùng một đáp án, phải dựa vào ý chí sinh tồn của Yunho mới được.

 

Các bác sĩ rất tận tâm, ngày ngày ra vào kiểm tra và cho Yunho các loại thuốc tốt nhất nhưng tình trạng không mấy khả quan, thêm vào đó đã có hai lần trái tim Yunho ngừng đập. Khi đó mọi người bên ngoài cũng muốn chết theo hắn.

 

Yoochun mở to đôi mắt giăng đầy tơ máu vì mấy ngày không ngủ. Cậu chỉ vừa hồi phục nên sức khỏe xuống mau chóng sau nhưng sợ hãi lo toan nhiều ngày. Cậu chỉ là không thể dưỡng bệnh nổi, cậu đã không thể vào trong thì chỉ có cách đứng gần với Yunho nhất.

 

Một ngày, vào một buổi sáng, tin dữ xảy đến. Cả Jung gia từng người đi vào khóc hết nước mắt cầu Yunho tỉnh lại. Khi ai nấy đều không còn sức cản cậu, cũng không ai còn một chút hy vọng gì thì cậu như phát điên vùng lên. Cậu thậm chí không mặc đồ sát trùng, cậu xông vào phòng bệnh. Jung chủ tịch ý đồ kéo cậu ra liền bị Yoochun thẳng tay cho một tát. Cậu gằn từng chữ_ “Ông còn muốn tách chúng tôi? Ông còn lại gần tôi sẽ giết ông”

Cả Jung gia kinh ngạc nhìn cậu từng bước run rẩy bước vào phòng Yunho.

 

Yoochun nhẹ nhàng đến bên Yunho. Cậu mỉm cười dịu dàng cùng hai hàng nước mắt chảy dài trên gương mặt tiều tụy. Cậu vuốt ve gương mặt xanh xao của hắn, thì thầm_ “Anh thật sự muốn đi sao? Có đi cũng phải dẫn em theo chứ”

 

Cậu cúi người ôm lấy hắn, mặt kề mặt với hắn, nước mắt như suốt chảy ướt cả gương mặt của Yunho. Nước mắt của cậu chảy xuống khóe mắt Yunho, thật giống như hai người đang cùng khóc.

 

“Anh không còn, ai sẽ bảo vệ em? Anh đã nói cả đời này sẽ ở bên cạnh em, không để em chịu một chút ủy khuất tổn thương, vậy mà bây giờ anh nỡ làm em khổ sở sao? Tim em đau lắm Yunho, đau đến thở không nổi, mấy ngày qua em ở ngoài, chỉ cách anh tấm kiếng nhưng không thể chạm vào anh, anh biết em đau khổ đến mức nào không? Yunho à…giờ trong người em có cả máu của anh nữa…chúng ta tuy hai mà một, anh còn em còn, anh mất em mất, anh hiểu ý em không?”

 

“Yunho à, anh tỉnh lại được không?”

 

“Mở mắt ra nhìn em được không?”

 

Yoochun bật khóc nghẹn ngào. Hai tay cậu ôm lấy cổ hắn, gục mặt lên ngực hắn nức nở. Nước mắt của Yoochun bây giờ như muốn dùng hết cho ngày hôm nay, khiến áo Yunho cũng ướt đẫm một mảng.

 

Yunho…..

 

Yoochun không ngừng kêu tên hắn.

 

“Y…Yoo….chun….?”

 

Yoochun đang khóc liền im bặt. Cậu sửng sốt ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn, vừa rồi….hình như cậu nghe…..

 

Khi đối mặt với đôi mắt mệt mỏi của Yunho, Yoochun kinh ngạc đến há miệng.

 

Yunho dùng hết sức lực nâng lên cánh tay chạm nhẹ vào má Yoochun. Yoochun mới bừng tỉnh hét lên.

 

“YUNHO!!! YUNHO TỈNH RỒI!!!! BÁC SĨ!!!!! YUNHO TỈNH LẠI RỒI!!!!!!!!”

 

“Cái gì, cái gì vậy???”_ Bên ngoài cũng vì tiếng hét của Yoochun mà kinh sợ.

 

Bác sĩ nghe tiếng bấm chuông từ ngoài chạy vào, bọn họ lập tức cấp cứu cho Yunho. Còn Yoochun bị đưa ra bên ngoài, khi ấy, ánh mắt của Yunho luôn nhìn theo Yoochun và Yoochun cũng chưa từng rời mắt khỏi hắn dù chỉ một giây nào.

 

Anh vốn đang đi lạc trong đám sương mù.

 

Vì anh nghe thấy tiếng em gọi, vì anh nghe thấy tiếng em khóc nên không nỡ một mình đi về hướng ánh sáng kia. Anh nhớ ra có một người đang kêu gào mình ở phía sau thế là anh quay lại tìm em. Rồi anh nhìn thấy em …. thấy đôi mắt buồn bã đượm nước mắt của em….

 

:

Sức hồi phục của Yunho sau khi tỉnh lại thật sự khiến người ta kinh ngạc.

 

Người nhà của Yunho vui mừng vô cùng, đặc biệt ông bà của Yunho không ngừng nói Yoochun là phúc tinh của cháu trai bọn họ. Những ngày này Yoochun ở bên Yunho một tấc không rời bởi vì Yunho sẽ không chịu chích thuốc, không chịu ăn uống nếu Yoochun không ở bên hắn cho nên Jung chủ tịch không còn cách nào khác phải tác thành cho hắn. Ông chỉ có thằng con trai này, sau khi nếm trải cảm giác suýt mất đi Yunho khiến thái độ của ông với Yunho phải nói là cực kì mềm mỏng. Hắn muốn gì ông cũng đều chiều theo ý hắn.

 

Phải đợi đến khi Yunho hồi phục 99% Jung chủ tịch mới cho phép những người khác vào thăm.

 

Gia đình ông quản gia, bạn bè cùng toàn bộ đàn em của Yunho lũ lượt kéo vào thăm bệnh. Làm lố đến mức bác sĩ phải huy động bảo vệ đuổi người đi bớt vì phòng của hắn chật cứng người. Jung chủ tịch cùng Jung phu nhân cũng xanh mặt vì sợ Yunho sẽ cảm thấy ngột ngạt đến khó thở thì phải làm sao???

 

Lại thêm vài ngày, hầu như người quen đều có lòng đến thăm hỏi hắn nhưng gia đình Kim Tae Hee lại chưa từng xuất hiện. Thật ra Yunho không hề quan tâm ai đến thăm, hắn chỉ lo trò chuyện với Yoochun ngoài ra mặc kệ mọi thứ nên chuyện Kim Tae Hee là do Jung chủ tịch nói với hắn.

 

“Con muốn gặp họ không? Thật ra khi con nằm cấp cứu Kim tae Hee đã chết lên chết xuống không biết bao nhiêu lần, con bé mấy lần trốn qua Nhật thăm con nhưng đều bị ba mẹ nó bắt lại, một phần ba không muốn ai làm phiền con tĩnh dưỡng nên không cho ai đến thăm”

 

Yunho lắc đầu_ “Không gặp”

 

Yoochun nghĩ cũng không nên làm mọi chuyện rối lên thêm, cậu nói với Yunho_ “Hay anh gặp cô ấy một lần, nói rõ ràng đi, đừng để con gái người ta dùng cả đời để đợi anh nữa”

 

Yunho bĩu môi_ “Anh nói rõ không biết bao nhiêu lần rồi”

 

Thấy Yoochun vẫn nhìn mình, hắn đành chịu thua_ “Được rồi, được rồi, anh sẽ gặp cô ta”

 

“Ba, ba sắp xếp ngày mai cho con gặp nhà họ Kim đi”

 

Jung chủ tịch nhận ra Yunho chỉ vì ở trước mặt Yoochun mới hòa hoãn với ông. Nghĩ đến điều này ông không khỏi liếc mắt nhìn Yoochun một chút. Thật ra mà nói ông cũng phải cảm ơn Yoochun vì ông cũng lo Yunho sẽ không chịu gặp Kim gia. Vụ hôn nhân này do ông sắp đặt, đến cuối cùng không thể ép Yunho cưới Tae Hee đã đành mà trong thời gian vừa qua Tae Hee cũng chịu không ít đau khổ. Ông và ba Tae Hee là bạn thân cho nên những ngày qua gặp mặt mất tự nhiên vô cùng.

 

“Yunho, bà nội kêu mẹ đưa lê cho con đây”_ Jung phu nhân đẩy cửa bước vào. Bà nhìn qua Jung chủ tịch đang ngồi trên ghế một chút, khi ông quay lại nhìn bà thì bà liền quay đi, xem ông như không khí mà bước ngang qua_ “Lê rất ngọt, ăn đi cho lại sức”

 

Yoochun giúp Jung phu nhân cầm lấy giỏ trái cây. Jung phu nhân bây giờ đối với cậu càng ngày càng vừa mắt nên cười nói với cậu_ “Mấy ngày qua nhờ có con mà Yunnie khỏe lên mau chóng, cảm ơn con”

 

Yoochun xấu hổ lắc đầu _ “Bác gái đừng nói vậy”

 

Yunho từ phía sau đột nhiên kéo tay Yoochun_ “Anh muốn ăn lê”

 

Yoochun lập tức gật đầu, nhanh nhẹn gọt lê cho hắn. Yunho ngắm nhìn Yoochun chăm chú gọt lê cho mình, cảm thấy mĩ mãn cười đến híp mắt lại.

 

Jung phu nhân nhìn đôi trẻ xung quanh toàn trái tim màu hồng, bà khẽ cười rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài nhường chỗ cho hai đứa tâm tình. Jung chủ tịch tức khắc nắm lấy tay bà, kéo bà ra ngoài. Jung phu nhân đang định giật tay ra thì Jung chủ tịch nhẹ giọng_ “Chúng ta nói chuyện một lát đi mà”

 

Jung phu nhân nhịn xuống tức giận, cùng ông ra ngoài.

 

Khi ba mẹ đóng cửa lại, Yunho mới nghiêm túc sắc mặt. Hắn cúi người hôn lên má Yoochun.

 

“Yunho à”_ Yoochun đỏ mặt né đi. Yunho cứ hở ra là ôm hôn cậu, càng lúc da mặt càng dày hơn, nhiều khi ở chỗ đông người cũng không kiêng nể gì.

 

“Gì chứ, anh thân thiết với vợ mình thì có gì sai hả!?”_ Yunho bất mãn. Sau đó hắn làm như chịu tổn thương nhiều lắm liền xụ mặt_ “Không lẽ em không thích thân thiết với anh? Lần nào cũng chỉ có anh đơn phương gần gũi với em nhưng em lúc nào cũng né tránh….anh…anh cảm thấy….”

 

Yoochun sợ hãi ôm chầm lấy hắn_ “Anh nói lung tung gì vậy”_ Cậu ôm trọn lấy gương mặt hắn, nâng lên nhìn thẳng vào mình, nhưng rồi cậu lại cúi đầu xuống_ “Anh biết đấy….em…rất hay xấu hổ mà….”_ Đi cùng với lời nói, không những mặt mà hai vành tai của Yoochun cũng đỏ hồng lên rồi.

 

Yunho yêu thương muốn chết cắn cắn lên tai cậu, kìm đầu cậu lại không cho cậu tránh được_ “Ai da, anh đùa em thôi, thật là, Yoochun của anh đáng yêu quá mức cho phép rồi!!!”

 

:

 

Bên ngoài bệnh viện.

 

“Ông muốn nói gì thì nói nhanh đi, tôi không có thời gian đâu”_ Jung phu nhân cáu gắt đứng xoay lưng lại với chủ tịch Jung.

 

Chủ tịch Jung thở dài_ “Tôi biết bà còn chưa tha thứ cho tôi nhưng không lẽ chúng ta cứ thế này mãi sao? Yunho đã khỏe lại, chuyện của Park Yoochun tôi cũng đã chấp nhận, bà còn lý do gì mà chưa tha thứ cho tôi?”

 

Jung phu nhân cười nhạt, bà quay lại nhìn ông_ “Chỉ có chút việc mà ông đã cảm thấy đủ? Con trai tôi khó khăn lắm mới giành lại được mạng sống từ tay tử thần, ông chỉ một cái gật đầu để nó quen Yoochun liền xem mọi chuyện coi như xong? Ông có biết lúc Yunho không tỉnh lại tôi đã nghĩ gì không? Nếu nó thật sự không qua khỏi, tôi sẽ bắn nát đầu ông sau đó tôi cũng tự sát”_ Jung phu nhân nghĩ lại thời khắc đó thì lòng lại hoảng, bà lắc đầu xua đi hình ảnh đó, rồi tiếp tục nói_ “Trừ khi Yunho nó chịu tha thứ cho ông nếu không tôi cũng sẽ không muốn ở cùng với ông thêm nữa, ngoài ra, ông cũng nên thay đổi cái tính cách độc tài gia trưởng của mình đi”

 

Jung phu nhân dứt lời thì bỏ đi ngay. Jung chủ tịch chỉ kịp kêu tên bà nhưng bà không hề quay đầu nhìn lại.

 

Jung chủ tịch sâu sắc nhận ra một điều, vợ con không ở cạnh mình thì tiền tài danh vọng kia có cũng chẳng để làm gì.

 

Hết chap 31.

9 thoughts on “[Hochun] Hurt _ Chap 31

  1. Huuuu đọc đến đây thì thấy bùn rì đáy uke :(((((((((

    BÙn vì sắp hết rùi bít thế nào đây, nhớ làm cho pink vào nhé, phải cho ngắm cả cuộc sống sau này của 2 thèng nữa nha 🙂

    • Em cũng không biết, bình thường chỉ viết ý và reader tự tưởng tượng cuộc sống hường phấn sau này mừ ss ^^’

    • Mẹ ơi, 😄 ss bó tay với trí tưởng tượng xuyên biên giới của em luôn ~~~
      Câu cảm động thế mà em lại nghĩ theo hướng khác mới ghê 😄
      Hurt không sinh tử văn đâu em, có song tính đâu mà 😉

      • đâu cần song tính mới sinh tử văn :)) fanfic con trai có thể mang thai là chuyện bình thường :)) rất ít nhà fanfic mà viết thực tế lắm :v

      • Mấy bộ kia ss viết rồi còn gì ^^
        Bộ 7 năm đó 😀
        Bộ này thì để mọi người tự tưởng tượng đi 🐱

      • Thì cũng sinh tử rồi, chứ ss mà để Yoochun tự nhiên sinh được thì đảm bảo có người sẽ vào nói ss chi bằng viết mịa ngôn tình luôn đi =.= chứ Yoochun ngời ngời ra đó voeets sinh đẻ sản nhũ chắc chết quá em 😦
        Thôi quên chuyện này đi nha nha 🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s